23 Cứ Ngỡ Ta Chưa Trưởng Thành

Ngày đầu tiên tới được giảng đường tôi được dạy rằng: Một số ít sinh viên khi ra trường sẽ chọn được công việc phù hợp hoặc đi du học nhưng 99% còn lại thì không hề may mắn như thế. Nghe điều đó thiệt mệt bởi chắc chắn ai cũng sẽ là 1% thành công kia.

23 tuổi, chợt nhận ra bản thân thật rỗng. Thật muốn hỏi chính mình: 23 năm qua mày đã làm gì vậy? Không muốn nhận nhưng thực sự ta đã trở thành 99% những người không may mắn kia. Công việc không khó kiếm, khó tìm kiếm ở đây là công việc thực sự làm ta thấy thích gắn bó lâu dài với nó.

23 tuổi, ta đã thực sự biết đi làm và làm tốt công việc được giao. Nhưng bên trong lại là sự mông lung, mơ hồ, không biết mình thực sự hợp với công việc nào. Chính vì vậy, cũng chẳng gắn bó được với công việc quá 6 tháng.

23 tuổi, thật sốc vì đời đúng là không như mơ. Những gì bản thân luôn tin tưởng đều không đúng. Bằng đại học không có giá trị gì khi để lên CV, đi phỏng vấn nhà tuyển dụng cũng không hỏi tới. Học 4 năm chuyên ngành cứ ngỡ sẽ rất tự tin mình làm tốt nhưng thực chất kiến thức đó không giúp ích gì cho công việc.
23 tuổi, bản thân đã quen với việc chỉ có một mình. Nghĩ tới gia đình – nơi mà bản thân cảm thấy sự ấm áp an toàn nhất cũng trở nên xa lạ. “ Ra trường con làm gì?”, “ Lương tháng bao nhiêu “,…
Nghĩ tới bạn bè – những đứa vui chơi cùng nhau, tâm sự mỗi ngày cũng vẫn là những câu hỏi xa cách đó: “ Giờ mày làm gì rồi”, “ Lương nhiu “, “ Tao thế này nè … mày vậy không “

23 tuổi, nếu không may mắn mà đánh mất đi mối tình đầu thì ta cũng không còn những thiết tha để bắt đầu cho một mối tình mới với những đắm say, yêu đương của một thời từng ngây dại. Ta hiểu được rằng có tình yêu thôi vẫn chưa đủ, ta không còn sợ thất tình, ta không còn sợ cô đơn, cái ta sợ hơn hết đó là những gì ta từng ước mơ và ấp ủ không thể thực hiện được, một công việc ổn định.

Tuổi 23, tình yêu không còn là một màu hồng, ta biết rằng tất cả phải là ở thực tế, ta không còn trông đợi vào người khác mà phải hiểu rằng chính mình phải lo lấy bản thân thì mới vững bền. Ta không còn mù quáng với những lời hẹn thề yêu đương bất chấp cả tương lai, đánh đổi đi tất cả, ta hiểu rằng hạnh phúc không chỉ được vung đắp từ một điều duy nhất đó là tình yêu.

Tuổi 23, ta biết thế nào là áp lực của việc trưởng thành…

Tuổi 23, trưởng thành là khi ta nhất định tìm ra công việc phù hợp thay vì tò mò. Ta nỗ lực nhiều hơn để bản thân không vô dụng…

[Photo: ig/arc.tam]

=======
Tác giả post: Hữu Nghĩa
Ngày đăng: Wednesday, June 03, 2020
Tổng số bình luận: 0
Tag:

No comments:

Post a Comment

DMCA.com Protection Status